Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ Tháng 10, 2020

Kí ức

Cả một miền thương trở thành quên lãng, ngày cậu đi qua, thanh xuân cô từ một miền xanh trở nên trắng toát, rồi ngậm ngùi vò mình trong mê mù ảo niệm. Góc phố nhỏ cô thường hay lui tới, vào một chiều thu lá rơi lả tả trên hiên nhà còn đang mưa tạnh, phút chốc vì một người mà chất chứa muôn chiều nhớ nhung. Đêm tháng 8 năm đó, vẫn như một thói quen cũ, tách capuchino là món quà thường thức sau ngày dài mỏi mệt với xấp công việc ở công ty và cuộc sống thành thị mà cô tưởng chừng không thể hòa nhập cách đây 6 năm rồi. Cô nhẹ nhàng lật giở trang sách tối qua còn dang dở, nhâm nhi vị ngọt đắng hòa chút chất son còn vương. Tuy có chút lạ kỳ nhưng cô thích điều này, vì cảm giác bất ngờ mà đã lâu cô không còn cảm nhận hay phân biệt đâu là vị đắng cà phê hay chính áp lực cô từng trải. Cô không thích ống hút, cho rằng sẽ làm mất thức giác chạm ngay đầu lưỡi của từng giọt đen đầu tiên. Như thông thường, nâng nhẹ nhàng tách nước đen phủ bọt trắng xóa, xuyên qua lớp chân mày kẻ vội ban sáng, cô thấ...